和蔡济忠天字韵

宋代 张孝祥
忆我初识君,屈指今七年。盐车著骐骥,驽蹇纷争先。 谓当对清闲,帝席半夜前。稍使修世官,复近尺五天。 如何尚朱绂,亦堕岭海边。前山春色多,佳树午阴圆。 散策履幽径,方舟下长川。心目得开明,语笑为芳鲜。 但恨暝色至,不得穷攀援。尚欲夜然犀,下照蛟龙渊。 清游渺难继,归梦苍山巅。须君换鹅帖,更叙山阴贤。
chū shí jūn   zhǐ jīn nián yán chē zhù   jiǎn fēn zhēng xiān    
wèi dāng duì qīng xián   bàn qián shāo shǐ xiū 使 shì guān   jìn chǐ tiān    
shàng zhū   duò lǐng hǎi biān qián shān chūn duō jiā   shù yīn yuán    
sàn yōu jìng   fāng zhōu xià cháng chuān xīn kāi míng   xiào wèi fāng xiān    
dàn hèn míng zhì   qióng pān yuán shàng rán xià   zhào jiāo lóng yuān    
qīng yóu miǎo nán   guī mèng cāng shān diān jūn huàn é tiē gèng   shān yīn xián