和伯兄新竹韵

宋代 王柏
丛竹太踠跧,一鞭忽伸脚。 穿石作斜势,朝宗意穆若。 片绿吐新梢,员粉露残箨。 今年造化深,稚子六七作。 群居不嫌密,独步岂疎略。 是为石笋瑞,不负岁寒约。 清标凛三世,有倡不予酢。 谁与共栽培,莫至风声落。 怀古不成寐,伤今政作恶。 纵有题诗人,人面定非昨。
cóng zhú tài wǎn quán   biān shēn jiǎo  
chuān 穿 shí zuò xié shì   cháo zōng ruò  
piàn 绿 xīn shāo   yuán fěn cán tuò  
jīn nián zào huà shēn   zhì liù zuò  
qún xián   shū lüè  
shì wèi shí sǔn ruì   suì hán yuē  
qīng biāo lǐn sān shì   yǒu chàng  
shuí gòng zāi péi   zhì fēng shēng luò  
huái 怀 chéng mèi   shāng jīn zhèng zuò è  
zòng yǒu shī rén   rén miàn dìng fēi zuó