和伯川韵别罗子实
鸥沙赢得醉时眠,尔汝论交赖子贤。老我甘为田舍客,故人原是玉堂仙。
南来云挟孤村雨,北上风高万里船。极目沧洲最深处,断肠分手隔晴烟。
ōu
鸥
shā
沙
yíng
赢
de
得
zuì
醉
shí
时
mián
眠
,
ěr
尔
rǔ
汝
lùn
论
jiāo
交
lài
赖
zǐ
子
xián
贤
lǎo
。
wǒ
老
gān
我
wèi
甘
tián
为
shè
田
kè
舍
gù
客
,
rén
故
yuán
人
shì
原
yù
是
táng
玉
xiān
堂
仙
。
nán
南
lái
来
yún
云
xié
挟
gū
孤
cūn
村
yǔ
雨
,
běi
北
shàng
上
fēng
风
gāo
高
wàn
万
lǐ
里
chuán
船
jí
。
mù
极
cāng
目
zhōu
沧
zuì
洲
shēn
最
chù
深
duàn
处
,
cháng
断
fēn
肠
shǒu
分
gé
手
qíng
隔
yān
晴
烟
。