和秉之再到京口有怀别时之作

明代 王鏊
长江不断流今古,客子重游感岁时。白发催人来有信,青山笑我去无期。 城边灯火孤舟梦,天末楼台远道思。风物依然人不见,月明双雁起前陂。
cháng jiāng duàn liú jīn   zhòng yóu gǎn suì shí bái cuī rén lái yǒu xìn qīng   shān xiào    
chéng biān dēng huǒ zhōu mèng   tiān lóu tái yuǎn dào fēng rán rén jiàn yuè   míng shuāng yàn qián bēi