好事近

宋代 谢逸
疏雨洗烟波,雨过满江秋色。风起白鸥零乱,破岚光深碧。 荻花枫叶只供愁,清吟写岑寂。吟罢倚阑无语,听一声羌笛。
shū yān   guò mǎn jiāng qiū fēng bái ōu líng luàn   lán guāng shēn
huā fēng zhǐ gōng chóu   qīng yín xiě cén yín lán   tīng shēng qiāng