好事近

宋代 謝逸
疏雨洗煙波,雨過滿江秋色。風起白鷗零亂,破嵐光深碧。 荻花楓葉只供愁,清吟寫岑寂。吟罷倚闌無語,聽一聲羌笛。
shū yān   guò mǎn 滿 jiāng qiū fēng bái ōu líng luàn   lán guāng shēn
huā fēng zhǐ gōng chóu   qīng yín xiě cén yín lán   tīng shēng qiāng