好离乡

宋代 丘处机
乱草独弯跧。鼓腹高歌自在闲。一枕游仙清梦断,怡颜。 笑傲声喧碧嶂间。 日午启柴关。雀跃徘徊望远山。山下有人来问道,知难。 雀跃无言笑却还。
luàn cǎo wān quán gāo zai xián zhěn yóu xiān qīng mèng duàn   yán
xiào ào shēng xuān zhàng jiān
chái guān què yuè pái huái wàng yuǎn shān shān xià yǒu rén lái wèn dào   zhī nán
què yuè yán xiào què hái