寒夜自释

元代 邓雅
掩卷坐良久,自伤还自释。时命偶未遭,诗书其可惜。 囊中有焦桐,取之还拂拭。应有知音人,一弹三叹息。
yǎn juàn zuò liáng jiǔ   shāng hái shì shí mìng ǒu wèi zāo   shī shū
náng zhōng yǒu jiāo tóng   zhī hái shì yīng yǒu zhī yīn rén   dàn sān tàn