寒夜有怀

清代 胤禛
夜寒漏永千门静,破梦钟声渡花影。梦醒回思记最真,那堪梦短难常亲。 兀坐谁教梦更添,起步修廊风动帘。可怜两地隔吴越,此情惟付天边月。
hán lòu yǒng qiān mén jìng   mèng zhōng shēng huā yǐng mèng xǐng huí zuì zhēn   kān mèng duǎn nán cháng qīn    
zuò shuí jiào mèng gèng tiān   xiū láng fēng dòng lián lián liǎng yuè   qíng wéi tiān biān yuè