寒夜晓起呈斯远

宋代 赵蕃
黄昏月甚佳,夜半风忽起。 直疑天又变,况觉寒逾水。 破衾不能温,曲身岂复论。 窗明亟问似,霜里明朝暾。 梅开何处树,索莫谁能顾。 被褐复扶筇,从君觅诗去。
huáng hūn yuè shén jiā   bàn fēng  
zhí tiān yòu biàn   kuàng jué hán shuǐ  
qīn néng wēn   shēn lùn  
chuāng míng wèn shì   shuāng míng zhāo tūn  
méi kāi chǔ shù   suǒ shuí néng  
bèi qióng   cóng jūn shī