寒夜闻霜钟

唐代 卢景亮
洪钟发长夜,清响出层岑。暗入繁霜切,遥传古寺深。 何城乱远漏,几处杂疏砧。已警离人梦,仍沾旅客襟。 待时当命侣,抱器本无心。倘若无知者,谁能设此音。
hóng zhōng cháng   qīng xiǎng chū céng cén àn fán shuāng qiè   yáo chuán shēn
chéng luàn yuǎn lòu   chù shū zhēn jǐng rén mèng   réng zhān jīn
dài shí dāng mìng   bào běn xīn tǎng ruò zhī zhě   shuí néng shè yīn