寒夜

清代 陈忠平
扑窗寒叶落萧疏,坐抱残更电煖炉。岁月经风吹折皱,乾坤被雨打模糊。 半生廫寂心偏执,一网幽深梦太虚。我有烦丝千万缕,已然纠结不胜梳。
chuāng hán luò xiāo shū   zuò bào cán gēng diàn nuǎn suì yuè jīng fēng chuī zhé zhòu qián   kūn bèi hu    
bàn shēng liáo xīn piān zhí   wǎng yōu shēn mèng tài yǒu fán qiān wàn   rán jiū jié shèng shū