寒夜

宋代 汪藻
鸦翻夜色一林枯,自放重帘拥兽炉。酒罢检书销画烛,更阑觅句数铜壶。 松声警枕风逾怒,梅影横窗月不孤。料得金台乡思里,也随清梦到澄湖。
fān lín   fàng zhòng lián yōng shòu jiǔ jiǎn shū xiāo huà zhú gēng   lán shù tóng    
sōng shēng jǐng zhěn fēng   méi yǐng héng chuāng yuè liào de jīn tái xiāng   suí qīng mèng dào chéng