寒夜

唐代 孟浩然
闺夕绮窗闭,佳人罢缝衣。理琴开宝匣,就枕卧重帏。 夜久灯花落,薰笼香气微。锦衾重自暖,遮莫晓霜飞。
guī chuāng   jiā rén féng qín kāi bǎo xiá   jiù zhěn zhòng wéi
jiǔ dēng huā luò   xūn lóng xiāng wēi jǐn qīn zhòng nuǎn   zhē xiǎo shuāng fēi