寒夜

宋代 范成大
万象闲无语,一蛩吟独哗。 肃肃月浸树,满庭穠李花。 风从月中来,吹我两鬓华。 北斗声回环,南斗亦横斜。 人生几良夜,吾行久天涯。 离居隔江汉,何由寄疏麻。
wàn xiàng xián   qióng yín huā
yuè jìn shù   mǎn tíng nóng huā
fēng cóng yuè zhōng lái   chuī liǎng bìn huá
běi dǒu shēng huí huán   nán dòu héng xié
rén shēng liáng   xíng jiǔ tiān
jiāng hàn   yóu shū