寒夜

宋代 范成大
萬象閒無語,一蛩吟獨嘩。 肅肅月浸樹,滿庭穠李花。 風從月中來,吹我兩鬢華。 北斗聲迴環,南斗亦橫斜。 人生幾良夜,吾行久天涯。 離居隔江漢,何由寄疏麻。
wàn xiàng xián   qióng yín huā
yuè jìn shù   mǎn 滿 tíng nóng huā
fēng cóng yuè zhōng lái   chuī liǎng bìn huá
běi dǒu shēng huí huán   nán dòu héng xié
rén shēng liáng   xíng jiǔ tiān
jiāng hàn   yóu shū