韩退之《孟郊墓铭》云:以昌其诗。举此问王定国,当昌其身耶,抑昌其诗也?来诗下语未契,作此答之

宋代 苏轼
昌身如饱腹,饱尽还当饥。昌诗如膏面,为人作容姿。 不如昌其气,郁郁老不衰。虽云老不衰,劫坏安所之。 不如昌其志,志壹气自随。养之塞天地,孟轲不吾欺。 人言魏勃勇,股栗向小儿。何如鲁连子,谈笑却秦师。 慎勿怨谤谗,乃我得道资。淤泥生莲花,粪壤出菌芝。 赖此善知识,使我枯生荑。吾言岂须多,冷暖子自知。
chāng shēn bǎo   bǎo jǐn hái dāng chāng shī gào miàn   wéi rén zuò róng 姿
chāng   lǎo shuāi suī yún lǎo shuāi   jié huài ān suǒ zhī
chāng zhì   zhì suí yǎng zhī sāi tiān   mèng
rén yán wèi yǒng   xiàng xiǎo ér lián zi   tán xiào què qín shī
shèn yuàn bàng chán   nǎi dào shēng lián huā   fèn rǎng chū jūn zhī
lài shàn zhī shí   shǐ 使 shēng yán duō   lěng nuǎn zi zhī