韓退之《孟郊墓銘》云:以昌其詩。舉此問王定國,當昌其身耶,抑昌其詩也?來詩下語未契,作此答之

宋代 蘇軾
昌身如飽腹,飽盡還當飢。昌詩如膏面,為人作容姿。 不如昌其氣,鬱郁老不衰。雖雲老不衰,劫壞安所之。 不如昌其志,志壹氣自隨。養之塞天地,孟軻不吾欺。 人言魏勃勇,股慄向小兒。何如魯連子,談笑卻秦師。 慎勿怨謗讒,乃我得道資。淤泥生蓮花,糞壤出菌芝。 賴此善知識,使我枯生荑。吾言豈須多,冷暖子自知。
chāng shēn bǎo   bǎo jǐn hái dāng chāng shī gào miàn   wéi rén zuò róng 姿
chāng   lǎo shuāi suī yún lǎo shuāi   jié huài ān suǒ zhī
chāng zhì   zhì suí yǎng zhī sāi tiān   mèng
rén yán wèi yǒng   xiàng xiǎo ér lián zi   tán xiào què qín shī
shèn yuàn bàng chán   nǎi dào shēng lián huā   fèn rǎng chū jūn zhī
lài shàn zhī shí   shǐ 使 shēng yán duō   lěng nuǎn zi zhī