寒食与器之游南塔寺寂照堂

宋代 苏轼
城南钟鼓斗清新,端为投荒洗瘴尘。 总是镜空堂上客,谁为寂照境中人。 红英扫地风惊晓,绿叶成阴雨洗春。 记取明年作寒食,杏花曾与此翁邻。
chéng nán zhōng dòu qīng xīn   duān wèi tóu huāng zhàng chén
zǒng shì jìng kōng táng shàng   shuí wèi zhào jìng zhōng rén
hóng yīng sǎo fēng jīng xiǎo   绿 chéng yīn chūn
míng nián zuò hán shí   xìng huā céng wēng lín