寒食

宋代 朱弁
绝域年华久,衰颜泪点新。每逢寒食节,频梦故乡春。 草绿唯供恨,花红只笑人。南辕定何日,无地不风尘。
jué nián huá jiǔ   shuāi yán lèi diǎn xīn měi féng hán shí jié pín   mèng xiāng chūn    
cǎo 绿 wéi gōng hèn   huā hóng zhǐ xiào rén nán yuán dìng   fēng chén