寒食

宋代 朱弁
絕域年華久,衰顏淚點新。每逢寒食節,頻夢故鄉春。 草綠唯供恨,花紅只笑人。南轅定何日,無地不風塵。
jué nián huá jiǔ   shuāi yán lèi diǎn xīn měi féng hán shí jié pín   mèng xiāng chūn    
cǎo wéi gōng hèn   huā hóng zhǐ xiào rén nán yuán dìng   fēng chén