寒食

宋代 朱松
粥冷春饧冻,泥开腊酒斟。故乡空泪满,华发正愁侵。 山暝雨还住,烟孤村更深。谁知江海客,浩荡济时心。
zhōu lěng chūn xíng dòng   kāi jiǔ zhēn xiāng kōng lèi mǎn   huá zhèng chóu qīn
shān míng hái zhù   yān cūn gēng shēn shéi zhī jiāng hǎi   hào dàng shí xīn