寒食

宋代 朱松
粥冷春餳凍,泥開臘酒斟。故鄉空淚滿,華發正愁侵。 山暝雨還住,煙孤村更深。誰知江海客,浩蕩濟時心。
zhōu lěng chūn xíng dòng   kāi jiǔ zhēn xiāng kōng lèi mǎn 滿   huá zhèng chóu qīn
shān míng hái zhù   yān cūn gēng shēn shéi zhī jiāng hǎi   hào dàng shí xīn