韩山亭

明代 释超雪
集仰小亭间,幽人独往还。风微花气足,树密鸟声闲。 鱼跃有源水,云登无尽山。骋怀神自远,万汇各开颜。
yǎng xiǎo tíng jiān   yōu rén wǎng huán fēng wēi huā   shù niǎo shēng xián
yuè yǒu yuán shuǐ   yún dēng jìn shān chěng huái 怀 shén yuǎn   wàn huì kāi yán