韓山亭

明代 釋超雪
集仰小亭間,幽人獨往還。風微花氣足,樹密鳥聲閒。 魚躍有源水,雲登無盡山。騁懷神自遠,萬匯各開顏。
yǎng xiǎo tíng jiān   yōu rén wǎng huán fēng wēi huā   shù niǎo shēng xián
yuè yǒu yuán shuǐ   yún dēng jìn shān chěng huái shén yuǎn   wàn huì kāi yán