韩钦圣问西洛牡丹之盛

宋代 梅尧臣
韩君问我洛阳花,争新较旧无穷已。 今年夸好方绝伦,明年更好还相比。 君疑造化特著意,果乃区区可差耻。 尝闻都邑有胜意,既不锺人必锺此。 由是其中立品名,红紫叶繁矜色美。 萌芽始见长蒿莱,气焰旋看压桃李。 乃知得地偶增异,遂出群葩号奇伟。 亦如广陵多芍药,闾井荒残无可齿。 淮山邃秀付草树,不产髦英产佳卉。 人於天地亦一物,固与万类同生死。 天意无私任自然,损益推迁宁有彼。 彼盛此衰皆一时,岂关覆焘为偏委。 呼儿持纸书此说,为我缄之报韩子。
hán jūn wèn luò yáng huā   zhēng xīn jiào jiù qióng  
jīn nián kuā hǎo fāng jué lún   míng nián gèng hǎo huán xiāng  
jūn zào huà zhù   guǒ nǎi chà chǐ  
cháng wén yǒu shèng   zhōng rén zhōng  
yóu shì zhōng pǐn míng   hóng fán jīn měi  
méng shǐ jiàn zhǎng hāo lái   yàn xuán kàn táo  
nǎi zhī de ǒu zēng   suì chū qún hào wěi  
guǎng 广 líng duō sháo yào   jǐng huāng cán chǐ 齿  
huái shān suì xiù cǎo shù   chǎn máo yīng chǎn jiā huì  
rén tiān   wàn lèi tóng shēng  
tiān rèn rán   sǔn tuī qiān níng yǒu  
shèng shuāi jiē shí   guān tāo wèi piān wěi  
ér chí zhǐ shū shuō   wèi jiān zhī bào hán