韓欽聖問西洛牡丹之盛

宋代 梅堯臣
韓君問我洛陽花,爭新較舊無窮已。 今年夸好方絕倫,明年更好還相比。 君疑造化特著意,果乃區區可差恥。 嘗聞都邑有勝意,既不鍾人必鍾此。 由是其中立品名,紅紫葉繁矜色美。 萌芽始見長蒿萊,氣焰旋看壓桃李。 乃知得地偶增異,遂出群葩號奇偉。 亦如廣陵多芍藥,閭井荒殘無可齒。 淮山邃秀付草樹,不產髦英產佳卉。 人於天地亦一物,固與萬類同生死。 天意無私任自然,損益推遷寧有彼。 彼盛此衰皆一時,豈關覆燾為偏委。 呼兒持紙書此說,為我緘之報韓子。
hán jūn wèn luò yáng huā   zhēng xīn jiào jiù qióng  
jīn nián kuā hǎo fāng jué lún   míng nián gèng hǎo huán xiāng  
jūn zào huà zhù   guǒ nǎi chà chǐ  
cháng wén yǒu shèng   zhōng rén zhōng  
yóu shì zhōng pǐn míng   hóng fán jīn měi  
méng shǐ jiàn zhǎng hāo lái   yàn xuán kàn táo  
nǎi zhī de ǒu zēng   suì chū qún hào wěi  
guǎng líng duō sháo yào   jǐng huāng cán chǐ  
huái shān suì xiù cǎo shù   chǎn máo yīng chǎn jiā huì  
rén tiān   wàn lèi tóng shēng  
tiān rèn rán   sǔn tuī qiān níng yǒu  
shèng shuāi jiē shí   guān tāo wèi piān wěi  
ér chí zhǐ shū shuō   wèi jiān zhī bào hán