汉老弟寄示雪诗倡和已成轴矣因次韵

宋代 虞俦
腊尽冰花堕渺茫,诗来爽气想清扬。 润添陇麦知年熟,影浸溪梅见月将。 闭户谁能呼白堕,回风却笑舞红妆。 小桥梦入南城路,并辔骑驴赋短章。
jǐn bīng huā duò miǎo máng   shī lái shuǎng xiǎng qīng yáng  
rùn tiān lǒng mài zhī nián shú   yǐng jìn méi jiàn yuè jiāng  
shuí néng bái duò   huí fēng què xiào hóng zhuāng  
xiǎo qiáo mèng nán chéng   bìng pèi duǎn zhāng