漢老弟寄示雪詩倡和已成軸矣因次韻

宋代 虞儔
臘盡冰花墮渺茫,詩來爽氣想清揚。 潤添隴麥知年熟,影浸溪梅見月將。 閉戶誰能呼白墮,迴風卻笑舞紅妝。 小橋夢入南城路,並轡騎驢賦短章。
jǐn bīng huā duò miǎo máng   shī lái shuǎng xiǎng qīng yáng  
rùn tiān lǒng mài zhī nián shú   yǐng jìn méi jiàn yuè jiāng  
shuí néng bái duò   huí fēng què xiào hóng zhuāng  
xiǎo qiáo mèng nán chéng   bìng pèi duǎn zhāng