汉老弟近书云欲看文字无暇作记者证财用韵

宋代 虞俦
脱粟羹藜未厌餐,何必华屋荐金盘。 风前觅句巾常岸,月下挥觞影亦单。 懒拙不堪当世用,行藏留与后人看。 也知妍丑初无定,马面相怜亦突栾。
tuō gēng wèi yàn cān   huá jiàn jīn pán  
fēng qián jīn cháng àn   yuè xià huī shāng yǐng dān  
lǎn zhuō kān dāng shì yòng   xíng cáng liú hòu rén kàn  
zhī yán chǒu chū dìng   miàn xiāng lián luán