漢老弟近書雲欲看文字無暇作記者證財用韻

宋代 虞儔
脫粟羹藜未厭餐,何必華屋薦金盤。 風前覓句巾常岸,月下揮觴影亦單。 懶拙不堪當世用,行藏留與後人看。 也知妍丑初無定,馬面相憐亦突欒。
tuō gēng wèi yàn cān   huá jiàn jīn pán  
fēng qián jīn cháng àn   yuè xià huī shāng yǐng dān  
lǎn zhuō kān dāng shì yòng   xíng cáng liú hòu rén kàn  
zhī yán chǒu chū dìng   miàn xiāng lián luán