汉江

宋代 李新
低霭横沙碧,长滩宿雁孤。 樵薪窥树瘿,渔父就龟趺。 落日骈游女,鸣波咽佩珠。 啼鸟与惊鹊,先我渡城隅。
ǎi héng shā   zhǎng tān 宿 yàn  
qiáo xīn kuī shù yǐng   jiù guī  
luò pián yóu   míng yàn pèi zhū  
niǎo jīng què   xiān chéng