函谷关

宋代 朱黼
飞楼高压乱峰西,天险嵯峨不可跻。裂土自凭三尺剑,封关谁仗一丸泥。 黄河北走声偏壮,紫气东来望欲迷。我学终童弃繻久,那堪霜鬓送轮蹄。
fēi lóu gāo luàn fēng 西   tiān xiǎn cuó é liè píng sān chǐ jiàn fēng   guān shuí zhàng wán    
huáng běi zǒu shēng piān zhuàng   dōng lái wàng xué zhōng tóng jiǔ   kān shuāng bìn sòng lún