汉宫春·正好修行

元代 王哲
正好修行,得深深幽密,玄玄微妙。枢机是兹,仗此便成关要。惺惺了了。更做就、风流真俏。颜内少、元从亘昔,圆聚那般辉耀。三光起初朗照。却於今认见,当本声调。清音洽浃响亮,转动七窍。昆仑出去,为一个、青童来召。金线钓。灵明授取,天书紫诏。
zhèng hǎo xiū xíng   shēn shēn yōu   xuán xuán wēi miào shū shì   zhàng biàn 便 chéng guān yào xīng xīng liǎo liǎo gēng zuò jiù fēng liú zhēn qiào yán nèi shǎo yuán cóng gèn   yuán bān huī yào 耀 sān guāng chū lǎng zhào què jīn rèn jiàn   dāng běn shēng diào qīng yīn qià jiā xiǎng liàng   zhuàn dòng qiào kūn lún chū   wèi qīng tóng lái zhào jīn xiàn 线 diào líng míng shòu   tiān shū zhào