漢宮春·正好修行

元代 王哲
正好修行,得深深幽密,玄玄微妙。樞機是茲,仗此便成關要。惺惺了了。更做就、風流真俏。顏內少、元從亘昔,圓聚那般輝耀。三光起初朗照。卻於今認見,當本聲調。清音洽浹響亮,轉動七竅。崑崙出去,為一個、青童來召。金線釣。靈明授取,天書紫詔。
zhèng hǎo xiū xíng   shēn shēn yōu   xuán xuán wēi miào shū shì   zhàng biàn 便 chéng guān yào xīng xīng liǎo liǎo gēng zuò jiù fēng liú zhēn qiào yán nèi shǎo yuán cóng gèn   yuán bān huī yào 耀 sān guāng chū lǎng zhào què jīn rèn jiàn   dāng běn shēng diào 調 qīng yīn qià jiā xiǎng liàng   zhuàn dòng qiào kūn lún chū   wèi qīng tóng lái zhào jīn xiàn diào líng míng shòu   tiān shū zhào