汉宫春 赋吕子敬梅斋月

宋代 朱晞颜
梅与月兮,问雪香秋影,几度黄昏。相逢惊诧,涴尽京洛缁尘。 空山耿耿,镇无言、色笑相亲。应顿悟、风前笛里,三生石上精魂。 一自心盟重订,便神交契合,随寓吾真。萧然水边林下,炯清辉、冠玉美丰神。 应酷似,家传清白,正献前身。
méi yuè   wèn xuě xiāng qiū yǐng   huáng hūn xiāng féng jīng chà   jǐn jīng luò chén
kōng shān gěng gěng   zhèn yán xiào xiāng qīn yīng dùn fēng qián   sān shēng shí shàng jīng hún
xīn méng zhòng dìng   biàn 便 shén jiāo   suí zhēn xiāo rán shuǐ biān lín xià   jiǒng qīng huī guān měi fēng shén
yīng   jiā chuán qīng bái   zhèng xiàn qián shēn