汉宫春

宋代 赵时奚
霜皎千林,正石桥人静,春满横塘。寒花自开自落,晓色昏黄。明沙暗草,对东风,深锁闲堂。金漏短,江南路远,梦回云冷潇湘。 重到旧时花下,按玉笙歌彻,月正西廊。亭亭爱伊素影,粉薄新妆。经所瘦损,漫谁知、心事凄凉。休更听,城头画角,一声声断人肠。
shuāng jiǎo qiān lín   zhèng shí qiáo rén jìng   chūn mǎn héng táng hán huā kāi luò   xiǎo hūn huáng míng shā àn cǎo   duì dōng fēng   shēn suǒ xián táng jīn lòu duǎn   jiāng nán yuǎn   mèng huí yún lěng xiāo xiāng
zhòng dào jiù shí huā xià   àn shēng chè   yuè zhèng 西 láng tíng tíng ài yǐng   fěn báo xīn zhuāng jīng suǒ shòu sǔn   màn shéi zhī xīn shì liáng xiū gèng tīng   chéng tóu huà jiǎo   shēng shēng duàn rén cháng