漢宮春

宋代 趙時奚
霜皎千林,正石橋人靜,春滿橫塘。寒花自開自落,曉色昏黃。明沙暗草,對東風,深鎖閒堂。金漏短,江南路遠,夢回雲冷瀟湘。 重到舊時花下,按玉笙歌徹,月正西廊。亭亭愛伊素影,粉薄新妝。經所瘦損,漫誰知、心事淒涼。休更聽,城頭畫角,一聲聲斷人腸。
shuāng jiǎo qiān lín   zhèng shí qiáo rén jìng   chūn mǎn 滿 héng táng hán huā kāi luò   xiǎo hūn huáng míng shā àn cǎo   duì dōng fēng   shēn suǒ xián táng jīn lòu duǎn   jiāng nán yuǎn   mèng huí yún lěng xiāo xiāng
zhòng dào jiù shí huā xià   àn shēng chè   yuè zhèng 西 láng tíng tíng ài yǐng   fěn báo xīn zhuāng jīng suǒ shòu sǔn   màn shéi zhī xīn shì liáng xiū gèng tīng   chéng tóu huà jiǎo   shēng shēng duàn rén cháng