韩干画郭家师子花此画本江南故家

宋代 周紫芝
神驹堕地无渥洼,象龙不复来流沙。开元画手老韩干,为作郭家师子花。 当年故物不堪看,踣铁四蹄俱脱腕。英姿逸态犹精神,仿佛风鬃血流汗。 龙眠画足不画蛇,意象异世同一家。由来四大各假合,得此三昧无等差。 中郎名高自年少,画工如山不同调。人间意气惊薾云,笔下风流尔得妙。 王家人物小安丰,作诗论画公所同。一洗万古凡马空,九原谁唤杜陵翁。
shén duò   xiàng lóng lái liú shā kāi yuán huà shǒu lǎo hán gàn wéi   zuò guō jiā shī huā    
dāng nián kān kàn   tiě tuō wàn yīng 姿 tài yóu jīng shén fǎng   仿 fēng zōng xuè liú hàn    
lóng mián huà huà shé   xiàng shì tóng jiā yóu lái jiǎ   sān mèi děng chà    
zhōng láng míng gāo nián shào   huà gōng shān tóng diào rén jiān jīng ěr yún   xià fēng liú ěr miào    
wáng jiā rén xiǎo ān fēng   zuò shī lùn huà gōng suǒ tóng wàn fán kōng jiǔ   yuán shuí huàn líng wēng