邯郸才人嫁为厮养卒妇

明代 王世贞
高若升高木,幽若栖幽谷。雨落归川泽,浮云遂不属。 飞萼谢琼枝,卒为泥中辱。西施苧罗村,红颜初殊俗。 朝为民家女,暮颛吴宫宿。赵王有才人,皎洁明如玉。 一朝事势异,养卒来相逐。两世当一身,荣衰何其促。 寄言宫中侣,为恩谁终笃。
gāo ruò shēng gāo   yōu ruò yōu luò guī chuān   yún suì shǔ    
fēi è xiè qióng zhī   wèi zhōng shī 西 níng luó cūn hóng   yán chū shū    
cháo wèi mín jiā   zhuān gōng 宿 zhào wáng yǒu cái rén jiǎo   jié míng    
zhāo shì shì   yǎng lái xiāng zhú liǎng shì dāng shēn róng   shuāi    
yán gōng zhōng   wèi ēn shuí zhōng