邯鄲才人嫁為廝養卒婦

明代 王世貞
高若升高木,幽若棲幽谷。雨落歸川澤,浮雲遂不屬。 飛萼謝瓊枝,卒為泥中辱。西施薴羅村,紅顏初殊俗。 朝為民家女,暮顓吳宮宿。趙王有才人,皎潔明如玉。 一朝事勢異,養卒來相逐。兩世當一身,榮衰何其促。 寄言宮中侶,為恩誰終篤。
gāo ruò shēng gāo   yōu ruò yōu luò guī chuān   yún suì shǔ    
fēi è xiè qióng zhī   wèi zhōng shī 西 níng luó cūn hóng   yán chū shū    
cháo wèi mín jiā   zhuān gōng 宿 zhào wáng yǒu cái rén jiǎo   jié míng    
zhāo shì shì   yǎng lái xiāng zhú liǎng shì dāng shēn róng   shuāi    
yán gōng zhōng   wèi ēn shuí zhōng