海珠寺

唐代 李贞
疏钟度水江云晓,几度溪桥飞白鸟。玻璃千顷浸重城,一点孤峰望中小。 竹梧绕寺青苍苍,老僧长啸开松房。莲花灯下传清梵,十里江流闻妙香。 蜃楼幻出横烟渚,长日依微飞绿雨。宝地西风下雁王,香台噀雾来龙女。 五月江头藕放花,夹溪扶荔蒸红霞。越女相携采莲去,木兰双桨载琵琶。 金塘日晚芙蓉醉,箫鼓声沈岛烟翠。此时海上一珠悬,流光照见群山睡。 公子王孙越布衫,临风齐唱望江南。摩尼五色原无价,谁赏骊龙颔下探。
shū zhōng shuǐ jiāng yún xiǎo   qiáo fēi bái niǎo qiān qǐng jìn zhòng chéng   diǎn fēng wàng zhōng xiǎo
zhú rào qīng cāng cāng   lǎo sēng cháng xiào kāi sōng fáng lián huā dēng xià chuán qīng fàn   shí jiāng liú wén miào xiāng
shèn lóu huàn chū héng yān zhǔ   cháng wēi fēi 绿 bǎo 西 fēng xià yàn wáng   xiāng tái xùn lái lóng
yuè jiāng tóu ǒu fàng huā   jiā zhēng hóng xiá yuè xiāng xié cǎi lián   lán shuāng jiǎng zài pa
jīn táng wǎn róng zuì   xiāo shēng shěn dǎo yān cuì shí hǎi shàng zhū xuán   liú guāng zhào jiàn qún shān shuì
gōng wáng sūn yuè shān   lín fēng chàng wàng jiāng nán yuán jià   shuí shǎng lóng hàn xià tàn