还狱

宋代 文天祥
人情感故物,百年多离忧。 桑下住三宿,应者犹迟留。 矧兹方丈室,屏居二春秋。 夜眠与昼坐,隤乎安楚囚。 自罹大雨水,圜土俱汤舟。 此身委传舍,迁徒无定谋。 去之已旬月,宫室重绸缪。 今夕果何夕,复此搔白头。 恍如流浪人,一旦归旧游。 故家不可复,故国已成丘。 对此重回首,汪然涕泗流。 人生如空花,随风任飘浮。
rén qíng gǎn   bǎi nián duō yōu
sāng xià zhù sān xiǔ 宿   yīng zhě yóu chí liú
shěn fāng zhang shì   bǐng èr chūn qiū
mián zhòu zuò   tuí ān chǔ qiú
shuǐ   yuán tāng zhōu
shēn wěi chuán shè   qiān dìng móu
zhī xún yuè   gōng shì zhòng chóu móu
jīn guǒ   sāo bái tóu
huǎng liú làng rén   dàn guī jiù yóu
jiā   guó chéng qiū
duì chóng huí shǒu   wāng rán liú
rén shēng kōng huā   suí fēng rèn piāo