还友人诗卷

宋代 文同
作诗所患格不高,君今已和诗中格。 吾乡风物最清丽,君向其间作诗客。 定余绝景在幽深,更欲烦君用刀尺。
zuò shī suǒ huàn gāo   jūn jīn shī zhōng  
xiàng fēng zuì qīng   jūn xiàng jiàn zuò shī  
dìng jué jǐng zài yōu shēn   gèng fán jūn yòng dāo chǐ