还颍川

宋代 苏辙
昔贤仕不遇,避世游金马。 嗟我独何为,不容在田野。 欹区寄汝南,落泊反长社。 东西俱畏人,何适可安者。 故庐已荆榛,遗迹但松檟。 颓龄迫衰暮,旧物一已舍。 安能为妻孥,辛苦问田舍。 平生事瞿昙,心外知皆假。 归休得溟渤,坐受百川泻。 何人实造物,未听相陶冶。
xián shì   shì yóu jīn  
jiē wéi   róng zài tián  
nán   luò fǎn zhǎng shè  
dōng 西 wèi rén   shì ān zhě  
jīng zhēn   dàn sōng jiǎ  
tuí líng shuāi   jiù shě  
ān néng wéi   xīn wèn tián shè  
píng shēng shì tán   xīn wài zhī jiē jiǎ  
guī xiū de míng   zuò shòu bǎi chuān xiè  
rén shí zào   wèi tīng xiāng táo