还吴长文舍人诗卷

宋代 梅尧臣
松液化茯苓,又因为琥珀。遇物必得形,毛发曾不隔。 君子亦豹变,其文蔚可觌。今者逢吴侯,满腹贮经籍。 喷吐五色霓,自堪垂典册。诗教始二南,皆著贤圣迹。 后世竟剪裁,破碎随刀尺。我辈强追仿,画龙成蜥蜴。 有唐文最盛,韩伏甫与白。甫白无不包,甄陶咸所索。 侯初守二郡,山水多助益。升高觞嘉宾,赋笔速鹰翮。 葺书成大轴,许我观琮璧。真物固易辨,恨无百金易。 借从怀袖归,诵玩废朝夕。譬如游国都,惝恍失阡陌。 苦吟三十年,所获唯巾帼。岂比夸受降,甲齐熊耳积。 重见元和风,珠玉敌海舶。自惭寒饿为,何张空避席。
sōng huà líng   yòu yīn wèi děi xíng máo   céng    
jūn zi bào biàn   wén wèi jīn zhě féng hóu mǎn   zhù jīng    
pēn   kān chuí diǎn shī jiào shǐ èr nán jiē   zhù xián shèng    
hòu shì jìng jiǎn cái   suì suí dāo chǐ bèi qiáng zhuī fǎng huà 仿   lóng chéng    
yǒu táng wén zuì shèng   hán bái bái bāo zhēn   táo xián suǒ suǒ    
hóu chū shǒu èr jùn   shān shuǐ duō zhù shēng gāo shāng jiā bīn   yīng    
shū chéng zhòu   guān cóng zhēn biàn hèn   bǎi jīn    
jiè cóng huái 怀 xiù guī   sòng wán fèi zhāo yóu guó chǎng   huǎng shī qiān    
yín sān shí nián   suǒ huò wéi jīn guó kuā shòu xiáng jiǎ   xióng ěr    
zhòng jiàn yuán fēng   zhū hǎi cán hán è wèi 饿   zhāng kōng