還吳長文舍人詩卷

宋代 梅堯臣
松液化茯苓,又因為琥珀。遇物必得形,毛髮曾不隔。 君子亦豹變,其文蔚可覿。今者逢吳侯,滿腹貯經籍。 噴吐五色霓,自堪垂典冊。詩教始二南,皆著賢聖跡。 後世竟剪裁,破碎隨刀尺。我輩強追仿,畫龍成蜥蜴。 有唐文最盛,韓伏甫與白。甫白無不包,甄陶咸所索。 侯初守二郡,山水多助益。升高觴嘉賓,賦筆速鷹翮。 葺書成大軸,許我觀琮璧。真物固易辨,恨無百金易。 借從懷袖歸,誦玩廢朝夕。譬如游國都,惝恍失阡陌。 苦吟三十年,所獲唯巾幗。豈比夸受降,甲齊熊耳積。 重見元和風,珠玉敵海舶。自慚寒餓為,何張空避席。
sōng huà líng   yòu yīn wèi děi xíng máo   céng    
jūn zi bào biàn   wén wèi 覿 jīn zhě féng hóu mǎn   滿 zhù jīng    
pēn   kān chuí diǎn shī jiào shǐ èr nán jiē   zhù xián shèng    
hòu shì jìng jiǎn cái   suì suí dāo chǐ bèi qiáng zhuī fǎng huà 仿   lóng chéng    
yǒu táng wén zuì shèng   hán bái bái bāo zhēn   táo xián suǒ suǒ    
hóu chū shǒu èr jùn   shān shuǐ duō zhù shēng gāo shāng jiā bīn   yīng    
shū chéng zhòu   guān cóng zhēn biàn hèn   bǎi jīn    
jiè cóng huái xiù guī   sòng wán fèi zhāo yóu guó chǎng   huǎng shī qiān    
yín sān shí nián   suǒ huò wéi jīn guó kuā shòu xiáng jiǎ   xióng ěr    
zhòng jiàn yuán fēng   zhū hǎi cán hán è wèi   zhāng kōng