海屋为萧君赋

元代 刘永之
结屋青海上,弄影沧江涯。手持翡翠竿,误拂珊瑚枝。 龙嘘春雾合,鹤度晓云垂。弱流几清浅,为书报安期。
jié qīng hǎi shàng   nòng yǐng cāng jiāng shǒu chí fěi cuì gān 竿   shān zhī
lóng chūn   xiǎo yún chuí ruò liú qīng qiǎn   wéi shū bào ān