海屋為蕭君賦

元代 劉永之
結屋青海上,弄影滄江涯。手持翡翠竿,誤拂珊瑚枝。 龍噓春霧合,鶴度曉雲垂。弱流幾清淺,為書報安期。
jié qīng hǎi shàng   nòng yǐng cāng jiāng shǒu chí fěi cuì gān 竿   shān zhī
lóng chūn   xiǎo yún chuí ruò liú qīng qiǎn   wéi shū bào ān