海棠盛开而雨

宋代 方岳
醉红睡去不胜扶,遮尽丹荑盖绿芜。 四立壁成花世界,一年春在锦屠苏。 山中富贵遽如许,诗外豪奢有是夫。 已与妇谋须斗酒,不知明日定晴无。
zuì hóng shuì shèng   zhē jǐn dān gài 绿  
chéng huā shì jiè   nián chūn zài jǐn  
shān zhōng guì   shī wài háo shē yǒu shì  
móu dǒu jiǔ   zhī míng dìng qíng